Tôi mới có một cây đàn piano!

Tôi đã mua cho mình một cây đàn piano! Cô ấy là một quý bà 94 tuổi, loại thẳng đứng, được sản xuất bởi công ty Heintzman, vào năm 1925, tại Toronto, Canada. Mặc dù đã cao tuổi, cô ấy vẫn trong tình trạng rất tốt, bởi vì cô ấy đã được chế tác chắc chắn như một cỗ xe tăng, với một giọng hát đẹp và êm dịu.

Như ông Musselwhite, một người chỉnh đàn piano thế hệ thứ ba, đã viết trong cuốn sách của mình: “Những cây đàn piano loại thẳng đứng của Heintzman sản xuất vào những năm 1920, là những cây đàn piano thẳng đứng tốt nhất từng được sản xuất ở bất cứ đâu trên thế giới, sẽ càng ngày càng khó tìm khi thời gian trôi qua. Sẽ không bao giờ có một cây đàn Heintzman thực sự được sản xuất như vậy nữa.”

Cô ấy đã được tu bổ lại bởi ông Robert (Bob) Delyea của Delyea Pianos, một kỹ thuật viên piano đã hơn 80 tuổi, người từng làm việc cho công ty Heinztman vào những năm 1950.

Một điều hay khác về chiếc đàn piano này là cô ấy chỉ tốn của tôi một phần nhỏ so với giá của một cây đàn piano mới và hiện đại. Hầu hết mọi người đều thích những thứ mới sáng bóng, và họ bỏ qua những báu vật có vẻ cũ kỹ này! Một phần do ngân quỹ hạn hẹp mà tôi đã tìm thấy quý bà tuyệt vời này.

Đêm đầu tiên cô ấy chuyển đến căn hộ của tôi, tôi đã không thích cô ấy! Cô ấy không được chỉnh đúng giọng, và tấm soundboard rất linh hoạt của cô ấy làm trầm trọng thêm vấn đề. Bên cạnh đó, cô ấy có vẻ mạnh mẽ quá, tôi không chắc mình có thể xử lý cô ấy. Tôi đã không thể ngủ được. Tôi vặn mình và xoay người trên giường đến 3 giờ sáng, khi tôi dậy và đẩy cô ấy đến góc xa nhất trong căn hộ, trước khi ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau tôi gọi cho Bob, và ông đến để trấn an tôi, và chỉnh giọng của cây piano ngay lúc đó theo yêu cầu của tôi, mặc dù đáng lẽ phải nên chờ sau một tháng, khi cô ấy đã thích nghi với môi trường mới.

Dần dần tôi làm quen với cô ấy. Tôi chơi với cô ấy mỗi sáng khi tôi thức dậy. Và bây giờ tôi yêu cô ấy! Tôi gọi cô ấy là Mary, để tưởng nhớ một người bạn tuyệt vời vừa mới qua đời, người đã khuyến khích tôi làm âm nhạc ngay từ những ngày đầu.

Hãy nhìn cái vẻ đẹp của ánh sáng mặt trời vùng Tuscany của nước Ý chiếu trên chiếc áo mà Mary mặc trong bức ảnh bên trên của nhiều năm về trước, và trong bức ảnh bên cạnh, ánh mặt trời chiếu vào Mary, cây đàn piano, trong căn hộ của tôi ở Toronto sáng nay! Hãy nhìn vào các màu sắc của ánh sáng và những cái bóng đổ ngang qua chúng. Có điều gì đó đặc biệt phải không?

Tôi đang dạy mình chơi piano để tự đệm và hát. Bài hát duy nhất tôi có thể đệm và hát vào lúc này là Bài Hát Số Mười (Mùa Xuân), vì nó chỉ có hai hợp âm (G và D). Vẫn còn một chặng đường dài để đi! Nhưng đơn giản là tôi rất thích chơi, có khi đàn chẳng theo bài gì cả, trên cây đàn piano này.

guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Do NOT follow this link or you will be banned from the site!